Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

Khoảng lặng!

Hôm nay sang Trung tâm bảo trợ trẻ em với cô D. Chụp vài tấm ảnh cho cô ấy, trong lòng cứ trào lên niềm xúc động, mắt mình đỏ hoe và gần như suốt hơn 1 tiếng đồng hồ, mình gồng lên để đừng rơi nước mắt...
Không phải là lần đầu tiên. Mình đã tới Trung tâm này bao nhiêu lần, mình đã đi cả các Trung tâm khác rất nhiều, rất nhiều lần, nhưng chưa khi nào mình kg xúc động cả, chưa khi nào mình kg phải cố gắng để mà giấu đi những cảm xúc trong lòng mình...
Những đôi mắt của trẻ bại não, những đôi mắt của trẻ tàn tật, những đôi mắt mang dấu chấm hỏi, vừa trong veo vừa thăm thẳm nỗi buồn, cứ níu kéo mình vào trong ấy...
TT9.jpg

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Người lý sự nhất nhà,

Trong nhà mình có một người thích lý sự, chỉ tìm sơ hở của mẹ để mà bắt lỗi, hơ hơ. Mẹ dĩ nhiên sẽ... phản đòn liền á. Nhưng nếu trong trường hợp bị anh ta vặn vẹo nhiều quá, thì mẹ dùng quyền phủ quyết, nghĩa là kg nói nữa, và nhìn anh ta bằng cặp mắt mang hình viên đạn. Thế nào cũng có có hiệu quả tức thì. Nhiều lúc thương lắm, nhưng mà mẹ chỉ cần kg để ý, là anh ta lại vặn vẹo mẹ đủ kiểu, cho tới khi mẹ bắt đầu tức ghê luôn thì anh í lại xin lỗi rối rít, hihi
BN.jpg

Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2011

Bận rộn,

Thời gian này bizi, plus thì kg cập nhật tin tức gì của bạn bè cả, thành ra mẹ Sóc càng lười update tình hình.
Gần như tuần nào cũng chạy xe đi huyện 1,2 lần. Qua những con đường với 2 bên đường trồng cà phê, qua những cánh đồng đang trổ bông hoặc vừa gặt, từng đàn cò thảnh thơi bay lượn, qua những rẫy điều, tiêu... thấy lòng bình yên quá đỗi...

Thứ Ba, 22 tháng 2, 2011

Tóc ngắn

Hôm qua bận công chuyện, về hơi trễ, hơn 18h, con trai lấy đt của "chồng già", nói như sắp khóc vào điện thoại: "Con thất vọng về mẹ lắm đó nha. Mẹ hứa đón con mà giờ hơn 6 giờ rùi nè sao mẹ vẫn chưa về". Hic, mình kéo ga tăng tốc hơn, nhưng đường phố cũng hơi đông đông, nên tới nơi thì gặp cái mặt chù ụ của anh ta.

Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2011

Kế hoạch

2 mẹ con đặt kế hoạch hè này về Hà Nội. Một số bạn bè ở ngoài Bắc thì í ới kêu đi nghỉ mát ở Vũng Tàu, hoặc đi chơi SG, Đà Lạt, còn mẹ con Sóc thì đi ra vùng đất rất nóng, hihi

Cũng phải thôi, giờ thì chỉ tranh thủ đi dịp Tết hoặc hè, bạn Sóc đã đi học rồi, kg thể nghỉ tùy tiện mà đi như hồi bạn í học mẫu giáo. Nói chung, bạn í về Bắc và ở Hà Nội, Hà Tĩnh còn nhiều hơn mẹ nữa

Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011

Bạn Sóc,

Sáng nay bạn í đi học. Sau khi thử bộ quần áo xong, bạn bảo: "Mẹ ạ, đồ con cộc hết rồi"

. Hihi, nghĩa là bạn đã cao hơn 1 chút so với hồi mới vào lớp 1. Nhưng bạn í cũng ú hơn mấy kí lận (hình như 4 kí á)

. Mẹ và bà cứ buồn cười, mẹ bảo: "Vì con sắp vào lớp 2 rồi đấy". Thế là anh ta quay ra nói với bà: "Bà nghĩ sao nếu bà đợi con tới lúc nghỉ hè, con về Bắc cùng bà chơi 1 chuyến?"

soc.jpg

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2011

Người ở lại,

Khi một người mình quen biết ra đi mãi mãi, thì  dù có tỏ ra cười nói vui vẻ, trong lòng cũng nghĩ suy nhiều lắm,
Thầy mình bảo, khi một người đã xong công việc của mình ở trái đất, họ sẽ trở về thế giới của họ, nơi kg có nỗi buồn, niềm đau, chỉ có sự hạnh phúc...