Hiển thị các bài đăng có nhãn Những vụn vặt trong cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những vụn vặt trong cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Trời mưa,

Sep 17, 2010 5:55 AM

Từ đêm qua tới giờ mưa nhiều, sáng nay mình muốn nướng quá mà kg được vì phải chở bạn MQ đi học
, tự nhủ mai nướng bù, hihi. Nhưng bạn í đi học vẽ nên cũng kg thể ngủ tới... 11 giờ như ngày trước Sáng nay, chở con đi chầm chậm trên phố, nhìn ngắm mọi người trong mưa cũng hay. Người thì chạy xe thật vội, người co ro vì kg mặc áo mưa, cứ thế phóng xe ầm ầm trên phố, người thì thong thả (như mẹ con Sóc chẳng hạn). Hehe, mà thực ra là chạy lẹ thì khỏi thấy đường, mắt cận mà
....
Tới CQ, thấy bảo cúp điện mới có, hihi. Từ ngày con trai đi học sáng, mình trở thành công chức gương mẫu thiệt á. Mới 6h40 đã có mặt ở tòa soạn, trong khi nếu bạn í học chiều, sớm thì 8 giờ mình mới thèm tới cq...
Đôi khi đi làm sớm cũng có cái hay riêng, đôi khi chở con tới lớp xong, ra biển ngồi ăn sáng, nhâm nhi ly cf, ngắm nhìn cuộc sống đời thường...
Sáng nay đang thử nghe 100 ca khúc hay nhất mọi thời đại, nhìu bài mình "bồ kết". Cũng muốn mò ra cf bờ biển ngồi xem trời mưa thế nào. Nhg nhạc hay quá lại làm biếng nhúc nhích
Sáng nay mưa, nhiều tâm trạng, nhiều kỷ niệm và cảm xúc trong lòng...


New week,

Aug 29, 2010 6:11 PM

Tuần này con trai đi học ở trường mới rùi. Kg còn phải giữa trưa đánh thức con dậy, chở con đi học; kg phải đi học nhờ ở trường xa nữa...
Trường Hạ Long xây mới đẹp thật. Khu bán trú vẫn tiếp tục xây dựng. Nhưng kg sao, về đây các con học sáng mẹ cũng khỏe hơn rùi
,
Chiều chở 2 bà cháu đi tắm biển. Ngang qua CQ mẹ, MQ giới thiệu: "Bà ạ, đây là CQ mẹ con, còn kia là trường con. Chỉ cần con băng qua đường là tới CQ mẹ con thôi". Mình bảo: "Kg, mẹ sẽ đón con, con còn nhỏ kg nên tự đi qua đường. Nhg lên lớp 2 thì con tự đi nhé"
Tuần mới, coi như đó là sự khởi đầu mới đầu tiên

Ngày hôm nay

Aug 26, 2010 8:57 PM

Cũng kg có gì đặc biệt,
Sáng đi viết bài cùng VA tít dưới phường 11, 2 đứa ghé vào thăm mẹ con BB. Trò chuyện liên thiên, rùi xoay xoay về nhỏ bạn. Nói thật lòng là mình thấy hơi lo lắng, nhưng có 1 lần, LT bảo mình: "Có khi mình lo lắng cho người này, mà người khác lại đang thương hại mình hoặc nghĩ kiểu ... khổ thân mình thì sao?"... Uh nhỉ, có cần phải đa đoan thế kg???
Nói thì nói thế, nhưng mà lòng vẫn nghĩ,
Và mình cũng hay nghĩ tới 1 người bạn, xinh đẹp, giỏi giang, gần như lúc nào cũng cười, và là tâm điểm của mọi người khi cô ấy xuất hiện trong đám đông. Nhưng mình kg thấy vẻ ngoài ấy của cô ấy, mình nhìn thấy đôi khi ánh mắt cô ấy thật buồn. Mình có thể cảm nhận rõ nỗi buồn ấy vì chính mình nhiều lúc cũng như vậy. Những lúc ấy, mình cũng muốn chia sẻ lắm. Vậy mà 2 đứa lại khoác vai nhau, cười tíu tít, nói đủ chuyện và kết luận "chúng mình thật hợp cạ"...
***
Chiều nay mưa to, mình tự hỏi kg biết có đi đón được con và bé Hà kg. Hên quá, tới giờ thì mưa nhỏ hạt lại. Đón 2 đứa nhóc về, nghe các con tranh luận cũng đủ đau đầu. Bạn nào cũng giành nói, và nhất định phải là mẹ phân xử mới được. Hichic....
Dạy các con học xong, lại kèm con trai viết chữ. Mấy bữa nay tiến bộ rùi. (Hihi, là so với chính con thôi, chứ mẹ biết nhiều bạn viết chữ rất đẹp).
. Con trai bảo: "Nếu con được điểm 9 môn viết, mẹ cho con đi chơi trò đập búa ở Imperial Plaza nhen". Ngày nào cũng 8 điểm, tệ thì điểm 7. Nét chữ con trai nên cứng, nhưng rõ ràng. Con kêu hôm nay có điểm 9, nhưng chưa mang tập về nên mẹ chưa... kiểm chứng được
. Lại khoe: Nhg con có điểm 10 môn toán. Mẹ bảo: "Môn toán thì kg tính. Nếu kg, phải 10 điểm 10 Toán mới bằng 1 điểm 10 môn viết"
...
Trời cứ mưa rồi nắng. Mình cũng nghĩ ngợi đôi chút trong lòng. Mình nghĩ về những người mình yêu quý, những người yêu quý mình, để thấy lòng dịu lại...

Sau cơn mưa...

Aug 17, 2010 7:03 AM

Chiều qua tới đón con. Đứng cạnh 1 chị phụ huynh khác, 2 chị em nói chuyện vui vẻ. Hỏi tới lui hóa ra con chị ngồi cạnh MQ. Buồn cười thật. Vậy mà 2 bạn chưa biết tên nhau
. Chị ấy cũng kg gửi con nhà cô, mình cũng vậy, kg cho con học thêm tội nghiệp.
Lát sau con và bạn Hà nắm tay nhau đi ra. Chở các bạn về, ăn xong lại xem 4 bạn ... nhảy nhót và hát toáng nhà trong giờ học tiếng Anh. Sau đó các bạn lại tô chữ, và chơi trò chơi. Gần 8h, chú của bé Hà tới đón mà con kg chịu về vì còn mải chơi, hihi...
Tối qua chat với cô bạn mới (cô bé ngồi bên cửa sổ), thấy vui vui trong lòng vì 2 chị em có nhiều điểm tương đồng
. Nhiều khi, kg hẳn là cứ ở cạnh nhau, nhưng rõ ràng, sự đồng điệu về 2 tâm hồn sẽ kéo chúng mình lại gần nhau hơn, em nhỉ.
Gần sáng trời mưa to. Mình thì toàn ngủ ngon lúc gần sáng nên kệ, nướng tới 7 giờ mới dậy. Con trai ra mở cổng cho mẹ dắt xe đi, còn nói thêm mấy câu lý sự thật mắc cười
. Đi trên đường trời chợt đổ mưa to. Mình vòng xe ra biển, thấy biển trong mưa có vẻ rất... giận dữ, mất vẻ trong xanh và dịu dàng hàng ngày. Lại vòng xe về tòa soạn thì trời nắng, hihi...
Một anh đồng nghiệp bảo: "Mưa xong nắng luôn, nhìn trời đẹp thật". Thì "sau cơn mưa trời lại sáng mà"

Nhớ cà phê Hà Nội,

Jul 2, 2010 4:52 PM


Hôm nay, có người mời cf, nhưng mình nói mình đã quyết tâm bỏ cf từ... tối qua
Mình thường thích ngồi 1 mình với ly cf đen không đường. Chuyện ghiền cf thì dài. Nhiều người cũng hỏi vì sao là phụ nữ mà tối ngày cf kg đường như vậy. Chẳng hiểu nữa, chỉ biết là nếu bỏ đường, thật khó để nhận ra cf đó ngon hay kg. Còn nếu kg bỏ đường, thì mình chỉ cần nhấm nháp 1 chút, sẽ biết ngay cf đó ngon- dở thế nào,
Tự nhiên nhớ cf HN quá khi 1 người bạn nhảy vào YM, rủ mình: "đi cf Nguyễn Hữu Huân với anh kg?", hichic...
Nhớ nhỏ Trang, cô bạn mảnh khảnh và rất tiểu thư, rủ mình đi cf SV. Ôi, hồi ấy mình chẳng thuộc đường HN. Trang cao, ốm nhom và chở mình tít lên Hồ Gươm, còn đi lên 1 căn gác nhỏ xíu, từ đó 2 đứa chọn 1 cái bàn nhỏ xíu và nhìn xuống đường. HN với mình sao đẹp thế. 2 đứa uống cf và lắng nghe mọi người nói chuyện trong tiếng Rock ầm ĩ. Mình gọi đó là cf Rock (Quán đó sau này thi thoảng mình vẫn hay trở lại, vì cơ quan mình, báo CAND nằm ở Thợ Nhuộm, cũng kg xa là bao).
Nhớ cf Giảng, cũng ở gần Hồ Gươm, hình như phố Lương Văn Can? Có món cf trứng trứ danh của chủ quán. Mình thích cf ở đó, thơm và đặc.
Cf Lâm ở gần phố Hàng Bạc cũng uống được. Mỗi khi lên phố cổ, mình thích gửi xe, đi bộ lòng vòng, và bao giờ cũng lượn ra Hàng Bạc chỉ để ngắm nhìn những cái vòng trạm trổ rất tinh tế. Và thế nào cũng ngồi ở cf Lâm...
cf Mai ở gần Hồ Đắc Di thì kén khách. Nhiều người bảo cf đó ngon. Mình thấy nó hơi có vị chua chua, có lẽ là khó uống, mình thích ngồi ở 1 quán cóc kg tên cách đó vài quán hơn. Quán cf nhỏ, nhưng lúc nào cũng đông khách.
cf Hàng Hành luôn làm mình nhớ tới Mèo. Giờ mình vẫn còn giữ nhiều tấm hình chụp hồi đó trong những quán cf với rất nhiều bức tranh đẹp...
Ở đoạn đường Điện Biên Phủ nhiều quán cf, nhưng hình như kg để lại dư âm cho mình lắm. Có lẽ thường đi tới uống với đám bạn, ồn ào trò chuyện rồi lại về...
cf gì nhỉ, ở ngay Quán Sứ gần báo CAND. Mình thích quán đó vì nhẹ nhàng. Mà nó cũng nhiều kỷ niệm nữa. Nhớ có lần đang giờ làm, Việt đt cho mình, bảo: "Anh có người bạn ra HN, anh gửi cho em món quà, bạn anh đang ngồi đó. Em tới nhé". Mình tới nơi, thấy hắn ta ngồi ở đó rồi, cái miệng cười hết cỡ, mình muốn tức mà kg được, hihi.
cf nhà sàn ở gần Sông Nhuệ, lần nào về mình cũng ngồi đó, với 1 người bạn mình rất quý mến...
....
Ở trong Nam đã 7 năm, nhưng mình vẫn hay nhớ về HN, mình chỉ thích nhớ những không gian yên ả, chứ sợ lắm cảnh xô bồ, chen lấn và kẹt xe của Thủ đô. Mình thích mùa đông đi ăn kem Tràng Tiền, thích đi đạp vịt ở Hồ Tây, thích mang giày bệt, lang thang với bạn khắp các phố cổ chỉ để ... hoa mắt với những món đồ đủ màu sắc. Hà Nội, cũng có nhiều món ngon, và về HN, dù có đang giơ khẩu hiệu là bỏ cf đi chăng nữa, thế nào mình cũng sà vào 1 quán nhỏ, ngồi trên 1 cái ghế gỗ với ly cf được đặt trên cái bàn gỗ nhỏ xíu rất đặc trưng, chỉ để nhấm nháp vị cf của HN. À, chưa kể cf đá thì có cục đá nhỏ xíu nữa chứ. Muốn xin thêm đá thì chủ quán... lườm lườm rồi mới cho 1 cục đá cũng nhỏ xíu kg kém. Hihi. Thói quen uống cf đá mang từ trong Nam ra, khiến lần rồi về giữa mùa đông mình vẫn gọi cf đá, làm cả chủ quán và nhân viên phải ngạc nhiên, dzị đó... 
Nhưng dù sao, đó cũng là HN. Mình lại thèm cảm giác đang cùng bạn bè lượn lờ trên các con phố của HN, vào 1 quán cf nào đó... Dù xung quanh có xô bồ, thì khi ngồi bên bạn bè cũ, bên ly cf đắng, với những câu chuyện kg dứt, cũng cảm thấy mọi thứ thật bình yên...

Vũng Tàu đẹp quá

Jun 7, 2010 9:04 AM

Dạo này tự thưởng cho mình những khoảnh khắc thật bình yên. Sáng dậy sớm với chiếc máy ảnh bỏ cốp xe, chạy lòng vòng ngắm mặt trời lên trên biển,
Vũng Tàu đẹp và bình yên quá
VT1.jpg
VT4.jpg
VT3.jpg
H3.jpg
VT2.jpg
H4.jpg
Một ngày nào đó mình sẽ đầu tư 1 em máy ảnh pro và 1 ống zoom pro luôn. Mình cũng thích lang thang chụp hình. Chắc phải đăng ký làm member của CLB Nhiếp ảnh nhỉ? Hay là xin hẳn vào CLB của mấy ông Nga cho hay??? Hehe

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

21/6

CQ mình tổ chức các trò chơi vận động từ thứ 7 tuần trước. Hichic, khổ nỗi là thứ 6 bạn Sóc đi bơi về, lại chạy nhảy dầm mưa với mấy bạn nhỏ ở nhà in. Nên đêm T6 bạn sốt tới 39 độ. Sáng thứ 7 bạn cũng sốt gần 39 độ. Mình đành phải "bỏ đội", ở nhà với bạn í.
Nghe nói là vui kinh khủng á. Mình "chôm" ảnh của bác T.Dũng, chụp những khoảnh khắc 21/6 năm nay.
Trò "ếch 3 chân". Hehe, mình nhìn trò này là muốn té rùi, làm sao mà chơi đây. Thế mà mọi người chơi sành điệu ghia á....
trochoi1.jpg

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

Khoảng lặng!

Hôm nay sang Trung tâm bảo trợ trẻ em với cô D. Chụp vài tấm ảnh cho cô ấy, trong lòng cứ trào lên niềm xúc động, mắt mình đỏ hoe và gần như suốt hơn 1 tiếng đồng hồ, mình gồng lên để đừng rơi nước mắt...
Không phải là lần đầu tiên. Mình đã tới Trung tâm này bao nhiêu lần, mình đã đi cả các Trung tâm khác rất nhiều, rất nhiều lần, nhưng chưa khi nào mình kg xúc động cả, chưa khi nào mình kg phải cố gắng để mà giấu đi những cảm xúc trong lòng mình...
Những đôi mắt của trẻ bại não, những đôi mắt của trẻ tàn tật, những đôi mắt mang dấu chấm hỏi, vừa trong veo vừa thăm thẳm nỗi buồn, cứ níu kéo mình vào trong ấy...
TT9.jpg

Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2011

Bận rộn,

Thời gian này bizi, plus thì kg cập nhật tin tức gì của bạn bè cả, thành ra mẹ Sóc càng lười update tình hình.
Gần như tuần nào cũng chạy xe đi huyện 1,2 lần. Qua những con đường với 2 bên đường trồng cà phê, qua những cánh đồng đang trổ bông hoặc vừa gặt, từng đàn cò thảnh thơi bay lượn, qua những rẫy điều, tiêu... thấy lòng bình yên quá đỗi...

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Se lạnh,

Dec 27, 2010 8:16 PM


Cuối năm rồi, hình như ai cũng than "sao mà làm biếng quá". Mẹ Sóc cũng kg phải ngoại lệ này, dù việc đâu có bớt đi đâu, mà hình như còn nhiều thêm á, hichic
Trời cuối năm se lạnh, giờ thì con trai đã quen đi đâu cũng khoác chiếc áo gió chứ không phong phanh áo ba lỗ như trước. Ngoảnh đi ngoảnh lại, chẳng biết mình có làm được gì trong năm qua không???
... Giờ thích những ngày cuối tuần. 2 mẹ con rủ nhau đi chơi, đi siêu thị, đi coi phim, đi dạo lòng vòng, tới thăm nhà vài người bạn, hoặc cầm gối đập nhau chí chóe, hehe. Con vẫn hiếu động thế, vẫn thường xuyên làm mất đồ dùng học tập như thế, vẫn nghĩ ra rất lắm trò mà nhiều khi mẹ thực sự không hiểu các ý tưởng đó xuất phát từ đâu
... Nhưng con thích 2 mẹ con cùng làm mọi việc, thích giúp đỡ mẹ những việc nhỏ, và thích mẹ khen ngợi... Mỗi khi mẹ la lên là có việc gì đó mẹ chưa làm được, con sẽ bảo: "Con sẽ phụ mẹ, mẹ cứ yên tâm, mẹ quên mất là mẹ có con ở đây hả???".