Hiển thị các bài đăng có nhãn Linh tinh- Vụn vặt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Linh tinh- Vụn vặt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Cảm ơn ký ức,

Dec 14, 2010 8:10 PM

Việc nhiều quá, mà sao không có tâm trạng để hoàn thành công việc. Mình cũng đến thành họ Hứa mất thôi
Mình viết những dòng này, trong 1 tâm trạng rất không vui. Nhưng rồi, khi vòng tay của con trai ôm mẹ thật chặt trên con đường từ tòa soạn về nhà, và bảo: "mẹ đừng sợ trời tối nhé, có con ở đây rồi", thì mình thấy buồn cười. "Vệ sĩ" của mẹ đấy, lúc nào cũng thích bảo vệ mẹ cả
... Cuối tuần, 2 mẹ con rủ nhau đi coi phim, rồi về ... bình loạn ì xèo. Theo lời bạn í là "mỗi người một quan điểm". (hihi, bạn í có nhiều từ hay lắm). Hôm nay, vào nhà sách, bạn í chọn 1 cuốn sổ, về hý hoáy viết nhật ký (tự học viết bút mực, chữ xấu như ma lem
), mẹ không biết bạn í viết gì, vì mẹ phải trực mà... Mẹ bật PC làm việc. Bạn í gõ cửa phòng, rùi bảo: cho con vào nhờ "nhà mẹ" 1 xíu nhé. 2 mẹ con lôi album ra, xem hình. Có những tấm hình của mẹ lúc còn xíu xiu í, bạn nhận kg ra luôn
. Rồi bạn còn đọc những gì ba viết cho mẹ, mẹ viết cho ba (hơ, tò mò thế), và bạn cười tủm tỉm chứ.... 2 mẹ con lại thảo luận đủ thứ chuyện. Mẹ thấy bạn cũng khá sâu sắc và có những suy nghĩ rất dễ thương. - Mẹ ơi, mẹ đừng buồn. Tết có tiền lì xì, con sẽ tặng mẹ 1, 2 đồng cho mẹ vui.
- 1,2 đồng thì mẹ chẳng thèm.
- Thế mẹ thích mấy đồng lận? (thở dài và mắt nhìn mẹ lo lắng)
- Mẹ thích cả con heo ròm của con á.
- Không được. Con cần số tiền ấy mà.
- Con cần tiền làm gì?
- Để con lo chuyện học hành của con.
- Hehe, mẹ mới là người nộp học phí cho con nè, mua sữa cho con nè, mua quần áo nè. Con đâu có xài tiền đâu.
- Thì con để dành, mai mốt con lo cho con của con, giống như mẹ lo cho con vậy...
Ôi trời ơi, cười đến chảy nước mắt. Anh ta nói với vẻ đầy nghiêm túc. Và mẹ tự hỏi kg hiểu mẹ sinh ông cụ non này lúc nào
, Con đi ngủ rồi. Mẹ vẫn chưa viết thêm được dòng nào. Đến thành "con nợ" bài vở mất thôi. Mẹ lần giở những kỷ niệm cũ.... Hình như kỷ niệm nào cũng khiến mẹ thấy rưng rưng, và nhẹ nhõm hơn.
****
Ký ức thì nhiều lắm, mình lại là đứa hay "tha lôi" và giữ đám kỷ niệm ấy. Thành ra, mọi thứ cứ vẹn nguyên như ngày nào...
Cảm ơn ký ức, mình chẳng sống được với quá khứ, nhưng đó là một phần của mình hôm nay, để mình vượt qua những chông chênh, những gì không vui của hiện tại, để bước đi vững vàng vào ngày mai...
Như một người bạn có nói với mình rằng "Carpe diem"-  và bảo: tiếng Latin, means: to live as today is the last day of your life), phương châm sống của anh đó. ---> E dịch thế đúng chưa nhỉ?
Cho em mượn câu đó, vận dụng lúc này nhé!
Cảm ơn ngày hôm qua, và cảm ơn em, CGNBCS
Cảm ơn ký ức, với những yêu thương mà cuộc đời này ban tặng cho mình!


Linh tinh lang tang,

Aug 23, 2010 1:32 PM


Trưa nay chở bạn MQ đi học, mưa tầm tã. Tới trường, con mở cây dù để tự vào lớp, nhìn lúp xúp như cây nấm nhỏ
Sáng thứ 7 mẹ hẹn phỏng vấn ở Imperial Plaza, bạn MQ đòi đi theo. Mẹ bảo: "Nhg con quậy lắm". - "Con hứa là con kg quậy. Mẹ cho con đi cùng, lỡ vài tháng nữa bà nội ra Bắc thì kg lẽ mẹ để con ở nhà một mình sao?". Hihi, thế là cho anh ta đi cùng luôn.
Trong lúc chờ mẹ thì đọc Doremon thế này đây:
"Mẹ ơi, mấy cục kẹo này giống trong Doremon quá. Mẹ cho con mua nha mẹ"
Còn tấm hình cuối này thì chả... ăn nhập gì với nội dung nãy giờ cả. Là tui, Hiền (BRT) và em Lan, tối T7 đi nhận giải thưởng viết về thanh thiếu niên. Bài "cư dân xóm rác" của tui và em VA đc giải nhì. Hihi. Giải thưởng bé như con kiến, nhưng vẫn vui
. Còn giải bự hơn thì nghe "giang hồ" đồn cuối tháng 9 mới được nhận. Mang về biếu bà nội MQ, bà rất vui
. Nịnh bà để bà ở đây lâu lâu cho tui có thời gian đi làm và đi ăn chơi. Haha. Mắc cười nhất là khoe con trai: "Mẹ hôm nay đc lãnh thưởng đó, ở Nhà thiếu nhi". Con trai bảo: "Chắc hẳn là mẹ vẽ đẹp nên được giải rùi. Mai mốt con cũng vẽ đẹp để lên NTN lãnh thưởng"
Trời mưa quá, những ngày mưa thật tâm trạng. 1 chút chông chênh, 1 chút buồn, 1 chút cố gắng, 1 chút hy vọng, 1 chút mơ mộng... (riêng vụ mơ và hy vọng là không tiết kiệm, hihi)

Vờ như mùa đông đã về,

Aug 9, 2010 9:45 AM

Sáng đi làm, cái cảm giác lành lạnh thật thú vị...
Tối đi trực về, cũng ... lì kg thèm khoác áo, thưởng thức cái lạnh của mưa mang lại,
Nhớ cái lạnh Hà Nội, ngồi ăn ngô nướng với V.Hà, ăn bánh cay với Út, ở nhà và mặc bao nhiêu áo vẫn "kg chịu nổi vì rét quá". Và thế nào cũng bị ai đó... càm ràm: "Mới vào Nam vài năm mà đã kg chịu được rét sao?"
Nhớ cái lạnh Hà Nội, ngồi cf với bạn, xoay xoay ly cf nóng trong tay, đợi thời gian trôi qua...
Nhớ cái lạnh Hà Nội, ngồi sau xe một người, đút tay vào túi áo người đó và đi long rong chơi khắp nơi
Nhớ cái lạnh Hà Nội, với mùi hương ngọc lan ngọt ngào ở Hồ Tây...
Hôm nay mình thấy vui, và mình yêu cuộc đời này quá
***

Có lẽ cần 1 đôi patin???

Jul 18, 2010 11:01 AM

2 ngày đầu đi làm World Food Festival, lang thang từ khách sạn này tới khách sạn khác (đúng nghĩa) và cứ ngồi thiền mà đợi. Lịch làm việc thì thay đổi theo từng giờ, phóng viên chúng tôi chẳng biết đường nào mà chạy theo nữa
. (Mệt mỏi quá, bán than xíu nhỉ, hichic). Cứ loay xoay, từ nhà tới những địa điểm đã hẹn trước, chẳng được việc, lại chạy về CQ, oán trách... chòm sao quả tạ
. Tối nay, ngồi thiền ở Sammy chờ đoàn Philippines, tui và mấy đồng nghiệp bên Đài... lãnh đủ vì muỗi. Hichic. Tôi bảo: "Thật bi kịch, cả nhóm tới khi đám cưới chưa diễn ra, ngồi coi cô dâu và khách tới dự chán, người ta vào tiệc, hát hò tới điếc tai. Rùi đám cưới tan vẫn còn đang ngồi đó, lỉnh kỉnh máy quay, sổ sách, máy ảnh". Chúng tôi hết đi ra lại đi vào, cứ thấy "em Mẹc" nào là ngóng cổ đà điểu ngó ra, như ngóng mẹ về chợ... Cuối cùng cũng xong phần chụp hình và phỏng vấn. Thực sự là đói và mệt, về tới nhà gần 21 giờ
. Theo kế hoạch, các gian hàng dành cho Festival Ẩm thực thế giới kéo dài 3km dọc bãi Sau. Tui tính đi làm thì cho cả bạn Sóc nâu đi cùng bạn ấy biết, nhưng tình hình này chắc mẹ Sóc cũng phải... nghĩ lại, chẳng biết bạn Sóc ú đó có chịu đi kg?
. Gửi xe, đi bộ 3km rồi quay lại thì... hichic. Mà kg đi hết làm sao có những tấm ảnh đẹp?
.
Chắc sắm đôi giày patin, hihi, có vẻ phương án này khả thi
Rùi kg biết trời mưa thì các gian hàng sẽ thía nào đây? Và chúng tôi sẽ tác nghiệp thế nào? Hichic...

Hoa lộc vừng,

Jun 26, 2010 4:54 PM

Tối thứ 5, ngồi với bạn ở Garden, "nhắm" ngay thấy cây lộc vừng. Tự nhiên mình nhớ HN vô cùng. Hình như chẳng ai để ý đến cây lộc vừng ấy cả, còn mình thì thích mê đi được. Thật ngẫu nhiên, "dân tình" cứ mải mê coi đá banh và cá độ, còn mình thì mải mê ngắm hoa
Chiều T6, sốt ruột giục LT từ sớm, rủ nó đi cf, chỉ đơn giản để chụp hình. Tới nơi, mình... hẫng kinh khủng vì những bông hoa biến đâu mất tiêu. Hỏi nhóc nhân viên, nó nói buổi tối, khoảng 7h30-8h hoa lộc vừng mới nở. Ôi trời, thế là tối cho học trò... đi bụi luôn vì cô còn canh me chụp hoa lộc vừng... Tuy nhiên, chúng tôi vẫn chụp vài tấm hình vì nắng đẹp quá
locvung8.jpg
locvung.jpg
locvung8.jpg
locvung9.jpg
locvung10.jpg
Bạn mình bảo, các "đại gia" thích chơi hoa này lắm. Hic, mình thì chỉ nhớ những cành hoa lộc vừng ở hồ Gươm nở rực đỏ mỗi khi tháng 3 về. Đó là lý do vì sao mình cứ ấn tượng hoài cây hoa này. Vừa là ký ức, vừa là sự kết nối của quá khứ và hiện tại, có lẽ vậy...
Đấy, lại nói vụ tối qua, tui dẫn mấy đứa học trò đi ăn kem. Mưa 1 trận gần chết. Lạnh và cả mấy cô cháu đều ướt. Thế nhưng chở tụi nó về xong, tui vẫn lôi cổ được LT ra khỏi nhà, đi chụp hoa tiếp
. Tuy rằng vừa đi vừa càm ràm tui, nhưng mụ í vẫn đi cùng, hihi 
locvung1.jpg
locvung6.jpg
locvung4.jpg
locvung5.jpg
 (Tấm này mình cố tình kg bật đèn flash, cho nó nhòe đi dzị đó)
Nhìn những bông hoa nở đầy mong manh như vậy, hắt chút đèn vào, chẳng khác gì những bông pháo hoa nhỏ xíu rực rỡ, sao mà kg yêu cho được!!!